Monday, 16 January 2017

Ngôi sao điện ảnh của làng

Lão tham gia vào rất nhiều câu lạc bộ, mục đích chỉ là để quảng cáo lão là diễn viên điện ảnh.

Tập 1

Hôm ấy lão mặc bộ bà ba gụ, mốt của mấy ông già ngoại thành, đầu đội chiếc mũ lá. Lão thấy người ta xúm đen xúm đỏ ở chỗ cổng chợ, rỗi việc, lão cũng ghé xem có chuyện gì xảy ra. Thì ra là người ta đang quay phim. Thấy hay hay, lão len vào tận vòng trong để xem.

Khi cảnh quay kết thúc, người ta dãn ra bớt, bỗng anh đạo diễn đến bên lão nói:

- Cháu muốn nhờ bác một việc có được không ạ?

Lão nhìn anh đạo diễn với ánh mắt ngưỡng mộ, nói:

- Anh nhờ tôi giúp? Tôi thì giúp anh được gì? Đừng bảo là anh nhờ tôi đóng phim đấy nhé.

- Dạ cháu muốn nhờ bác đóng phim thật ạ.

- Đóng phim, anh quả là có con mắt tinh đời đấy.

Lão nói ráo hoảnh, cứ như mình là nhân tài mà bấy lâu nay không ai biết ấy.Tính lão vốn thế mà. Anh đạo diễn thấy lão hào hứng nhận lời thì rất vui. Anh bèn gọi nhân viên hóa trang đến. Người ta bôi râu lên mặt lão, xắn quần ống cao ống thấp cho lão, cái mũ lá thì vẫn được giữ nguyên. Anh đạo diễn đưa cho lão chai rượu rồi nói:
- Bây giờ bác đi khật khưỡng vào kia, vừa đi vừa tu chai rượu này, tu cạn chai rượu, bác quăng chai đi, rồi ôm bụng cười sặc sụa. Cười càng sặc sụa càng tốt.

Cảnh quay diễn ra đúng có một lần, đạo diễn hài lòng không chê vào đâu được. Đạo diễn đến bên lão bảo:

- Trước đây bác đã đóng phim bao giờ chưa mà sao bác diễn đạt thế?

Lão cười bảo:

- Từ thuở bé đến giờ tôi đã diễn với đóng gì đâu.

- Vậy mà bác diễn rất đạt, chứng tỏ bác có khiếu điện ảnh đấy.

- Khiếu với khướu gì, các anh đưa cho tôi chai nước vối bảo là chai rượu, tu nước vối mà bắt con người ta phải khà như tu rượu thật thì bố thằng nào nhịn được cười mà tôi chả cười sặc sụa.

Lúc ra về, anh đạo diễn còn đưa cho lão cái phong bì, nói là tiền cát xê. Lão lâng lâng như đi trên mây về nhà. Đúng lúc cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm, đông đủ cả con cháu, lão đập bét một phát cái phong bì tiền cát sê đóng phim lên bàn, rồi kể cho cả nhà nghe sự kiện lớn nhất trong đời lão. Cậu con trai lão bảo:

- Thế bố xem cát sê của bố được bao nhiêu để còn khao cả nhà chứ.

Lão run run mở phong bì, lão ồ lên: “Hai chục nghìn con ạ”.

Con trai lão bảo:

- Thế thì nó đưa nhầm phong bì cho bố rồi, cát sê của bố đáng ra phải bảy chục cơ, hai chục là cát sê của người chỉ đi qua, đi lại trước ống kính thôi. Để hôm nào con bảo thanh toán lại cho bố.

Sau “Ngôn tình” và “Đổi tình” là... Đuổi tình?!

“Theo tình tình chạy, chạy tình tình theo…”, tôi thấy câu này thật chí lí, nên áp dụng khi cần.

Tính chi li theo nhật ký tình phí thì tôi đã tiêu mất 19 triệu kể từ khi quen nàng rồi. Theo thông tin mật từ mấy thằng bạn trong nhóm thịt chó bia chai thì nàng đích thị là con giám đốc công ty Lây Tây Phây. Công ty này ở đâu thì tôi không biết, cũng không biết luôn nó sản xuất kinh doanh cái gì. Kệ nó, vấn đề là bố nàng làm giám đốc, thế thôi. Giám đốc hả, oai nhất đấy, ông nào cũng giầu. Đầu tư cưa con gái giám đốc là một trong những hướng đầu tư của giai đẹp thời hiện tại, tất nhiên rồi trong đó có tôi.

Ai bảo tôi đẹp giai ư, chả ai cả, tôi tự đánh giá bản thân như vậy. Kỹ năng tự khen và khen nhau là được phát triển từ ngày Facebook lên ngôi mà.

Nàng thì không có gì nổi bật trên tinh thần mặt tiền, không má núm đồng tiền, răng cửa thưa đủ con ruồi bay lọt. Ngoại hình sẽ là thứ yếu nếu bố nàng là giám đốc công ty Lây Tây Phây.

Tên công ty này nghe lạ tai quá nhỉ? Từ hồi ra đời tới này tôi chưa từng nghe tên công ty như vậy. Công ty này nhập khẩu rượu ngoại chăng, ôi thế thì càng phải cưa bằng được nàng. Chỉ có rượu ngoại mới không có chất độc, một chai bằng mấy tạ thóc. Tôi hình dung ra hình ảnh một chàng rể quý được cầm chìa khóa kho rượu nhập, tôi tự do mở một chai Na Pô Lê Cụ ra uống, he he...

Cũng có thể đây là công ty xuất khẩu thịt chó 7 món sang châu Mỹ châu Âu. Ối giời ơi, nếu đúng là như vậy thì tôi, với tư cách là con rể quý sẽ được giao trọng trách đi thu mua chó khắp ba miền đất nước, thậm chí sẽ xuất ngoại ký những hợp đồng tiền tỷ nhập nhẩu chó từ khắp thế giới về. Đời tôi ước ao được ngồi một mình một mâm thịt chó sẽ trở thanh hiện thực đơn giản thôi mà…

Tôi tiếp tục đi vay tiền đầu tư cho cuộc tình này. Không ai cho tôi vay nữa, những quán cầm đồ cũng từ chối tôi. Tôi đi lang thang trong đêm, thành phố thân thương bỗng thành xa lạ khi trong túi không tiền.

Ngày mai lại tới ngày hẹn với nàng rồi. Mồ hôi tôi toát ra như bị cảm lạnh. Làm sao bây giờ?

Nên nói thật với nàng chăng, rằng tôi chỉ là một thằng đánh dậm nhà quê thôi. Mấy chục triệu tiền tình phí phục vụ nàng bấy nay là tiền đi vay lãi suất cao? Không được đâu, danh dự thằng đàn ông không cho phép tiết lộ bản gốc. Chỉ còn cái chết thì mới bảo vệ được phẩm chất cao quý của một kẻ cao bồi xóm như tôi.

Một lá thư tuyệt mệnh sẽ được gửi tới nàng ngay tối hôm nay. Và ngày mai tôi sẽ là người hạnh phúc nhất, không phải tiêu tiền.

“Em yêu thương nhất trên đời này của anh. Tình yêu của chúng ta tình yêu chân chính, tình yêu có bảo hiểm, có sổ đỏ đàng hoàng. Anh như Romeo, còn em như Juylet... Nhưng một sự cố đã xảy ra với anh bất ngờ quá. Đêm qua một tên trộm đã đột nhập vào nhà anh cuỗm mất 100 cây vàng. Đau thương này làm sao anh còn lý do tồn tại trên trần gian này nữa. Anh chính thức thông báo sẽ uống hết cốc thuốc chuột này. Vĩnh biệt tình yêu của anh!”. Tôi lập tức thuê gã xe ôm cầm lá thư đưa tận tay nàng.

Tôi mở chai quốc lủi ngồi nhâm nhi chờ kết quả. Chắc chắn nàng sẽ chạy tới, trên tay cầm một tập tiền chẵn mầu xanh, he he…

30 phút sau, gã xe ôm quay lại, chuyển một tờ giấy viết ngắn gọn: “Nhớ mua thuốc chuột xịn nghe”!