Wednesday, 8 February 2017

Anh em đọc để hiểu thế nào là “đẹp như tranh vẽ”

Đôi mắt nàng trong veo như nước hồ thu, má nàng ửng hồng như trái đào vừa chín, môi nàng đỏ như son.

Bộ ngực nàng tròn đầy. Tóc nàng ép thẳng như tơ, ôm lấy bờ vai mỏng manh. Nàng đẹp như một bức tranh. Hắn yêu nàng đắm đuối. Ngày nào không gặp được nàng, hắn như kẻ mất hồn.

Hắn nâng niu, tôn thờ nàng. Yêu nhau dễ đến nửa năm trời rồi mà hắn chỉ được chạm vào đôi tay nhỏ nhắn của nàng thôi. Người nàng luôn tỏa ra mùi thơm ngào ngạt của một loại nước hoa đầy quyến rũ, hắn ngồi bên nàng chỉ được hít hà thỏa thuê thôi chứ tịnh, nàng không bao giờ cho hắn được hưởng hương thơm nồng nàn mà hắn đoán thầm là toát ra từ đôi môi đỏ mọng kiêu sa kia. Càng khao khát được nàng trao tặng cho nụ hôn đầu bao nhiêu, hắn càng thấy yêu quý, ngưỡng mộ nàng về sự đoan chính của nàng bấy nhiêu. Hắn thầm nghĩ: Các cô gái sao không biết mà noi theo nàng, con gái phải biết giữ gìn như thế mới hấp dẫn, mới trói buộc được người yêu chứ. Hắn đã trải qua mấy cuộc tình rồi, hắn điểm lại, em nào khó nhất, giữ gìn nhất thì cũng chỉ đến lần gặp nhau thứ ba là hắn đã làm chủ được mọi đường nét trên khuôn mặt, và mọi chi tiết trên cơ thể của cô nàng. Chẳng có câu “cả thèm chóng chán” là gì?

Một lần hắn đưa nàng về thăm nhà hắn. Sau buổi gặp nàng, mẹ hắn nói rằng:

- Đàn bà con gái mà trang điểm, phấn son kỹ quá cũng không tốt. Mẹ thấy cô bạn con là một nghệ sỹ trang điểm chứ không phải chỉ trang điểm cho đẹp như mọi người.

Vì quá yêu nàng mà hắn cũng chả để ý đến lời mẹ nói là khen nàng hay chê nàng nữa. Nhưng hắn thừa nhận rằng nàng tốn rất nhiều thời gian vào công cuộc trang điểm này. Vì lần đầu khi hắn được nàng mời đến nhà chơi, thì khi hắn đến, ngồi uống hết hai ly cà phê phin ở phòng khách rồi nàng mới xuống tiếp hắn, vì nàng còn phải trang điểm.

Một lần hắn đưa nàng đi chơi, khuya rồi mới về, khi đi qua một khu nghĩa trang, hắn trêu nàng rằng:

- Em có sợ ma không, anh kể chuyện ma cho em nghe nhé.

Nàng cười mà bảo rằng:

- Để em kể cho anh nghe chuyện ma, em thích nhất chuyện ma, nhất là về đêm.

Rồi nàng kể: “Xưa có người đi xe đạp qua một nghĩa địa, lúc ấy trời mới chập choạng tối. Anh ta thấy một cô gái đang đứng bên đường, đi đến cạnh, cô ta bèn nói: Anh ơi, anh cho em đi nhờ một đoạn. Anh ta bèn dừng xe, cho cô gái ngồi lên và chở đi. Đi được một đoạn, cô gái bảo: Anh đã gặp ma bao giờ chưa, anh ta bảo: Chưa. Cô gái bảo: Thế thì anh quay lại mà xem. Anh ta quay lại, rồi lăn ra bất tỉnh”. Hắn nghe xong thì cười nhạt, đúng là thằng nhát như cáy.

Hôm ấy hắn đưa nàng đi chơi ở ngoại thành. Trên đường về, trời trở cơn mưa đột ngột. Giữa đường không một bóng cây, không một quán hàng. Cả hai ướt như chuột lột. Xe về đến cổng nhà nàng, nàng định chạy vụt vào ngay, nhưng cổng lại bị khóa trong nên phải đứng dưới mưa chờ. Hắn bàng hoàng nhìn nàng: Lớp phấn son dày đặc trên khuôn mặt trôi đi để lộ ra cặp môi thâm sì như hai miếng thịt trâu, đôi má thâm nhám sần sùi dễ sợ, tóc giả quăn queo xộc xệch trên đầu, chiếc áo mỏng bó sát thân hình gày guộc của nàng, mớ giấy độn trong ngực áo vữa ra nổi cục từng đám trong bụng áo.

Hắn thầm ngộ ra tất cả, vì sao mà chả bao giờ nàng cho hắn đụng vào nàng. Hắn không lăn ra bất tỉnh như cái gã nhát như cáy kia, chỉ quay xe lẳng lặng ra về.

Làm trai mà không có “con chuột” thì đừng lấy vợ

Chàng trai bây giờ mới thấm thế nào là thử thách tình yêu, đây là tình huống hoàn toàn bất ngờ với chàng.

- Xin trân trọng giới thiệu với bố, đây là người yêu con, nghĩa là con rể tương lai của bố.

Ông bố nghĩ, con này láo quá, láo nhất xóm là cái chắc rồi. Không những láo mà còn ngu, giới thiệu người yêu mà còn “trân trọng”, sao mày không trân trọng giới thiệu bố mày với nó thì có hiếu bao nhiêu. À tội bất hiếu, có nghĩa là nó quý người yêu nó hơn bố đẻ đây. Được rồi, đã thế bố mày sẽ có chiêu thử thách, không thực hiện được thì a lê hấp con ơi.

- Hay lắm, bỏ qua màn chào hỏi, giới thiệu, truy vấn nhé! Hiện nay nhà bác có một con chuột, nguy hiểm lắm, cháu mà bắt được nó thì bác chấp nhận cho làm con rể, ngược lại thì… lượn đi cho nước nó trong. Thời gian dành cho cháu tóm con chuột, bắt đầu!

Gì thế này, chưa kịp uống nước mà? Ông bố vợ tương lai oái oăm thế không biết. Cô con gái thì phát sốt sình sịch. Anh ơi hãy cố lên, nếu không bắt được con chuột này thì chúng mình chia tay vĩnh viễn đấy. Bố em thuộc diện không biết đùa đâu.

Đàn ông phải có bản lĩnh và kiên trì. Chiêu này chắc chắn là bố em có ý gì đây.

Chàng lao vào trong buồng, lục tủ bếp, chui vào mọi ngóc ngách nhà nàng mà vẫn không nhìn thấy con chuột đâu. Mỗ hôi tướt tát khắp người. Mấy tiếng đồng hồ trôi qua chàng vẫn không thể tìm thấy con chuột đâu cả. Chàng trai bây giờ mới thấm thế nào là thử thách tình yêu. Đây là tình huống hoàn toàn bất ngờ với chàng. Chỉ vì một con chuột mà mất vợ tương lai ư, không bao giờ.

Ông bố vợ tương lai ngồi vắt chân chữ ngũ trên sập nhâm nhi quốc lủi chờ kết quả. Chàng trai quyết tâm không lùi bước, nếu ngày hôm nay không bắt được thì ngày mai, ngày kia… khi nào tóm được con chuột này mới thôi.

Một ngày mệt nhoài như làm việc khổ sai. Bóng chuột vẫn mất tăm không sủi bóng.

- Hay là không có con chuột nào nhỉ?

Cô gái nấu cơm cho người yêu ăn, chiều tiếp tục lùng chuột. Cô thương người yêu lắm nhưng không biết làm gì. Một ngày trôi qua, vẫn không thể tìm được con chuột, chàng trai mệt mỏi ra về, hẹn ngày mai quay lại tiếp tục sự nghiệp. Ông bố vợ tương lai tiễn chàng con rể tương lai với một nụ cười ruồi.

Sáng hôm sau chàng trai trở lại nhà bố vợ tương lai tìm chuột như lời hẹn. Ngược với ngày hôm qua, chàng không tìm nữa mà lên võng ngủ một giấc tới trưa. Cô gái hết sức lo lắng, mặt buồn rười rượi, chả nhẽ chỉ vì con chuột mà tình yêu đẹp tan vỡ. Ăn xong chàng lại tiếp tục lên võng ngủ. Ông bố vợ tương lai thấy thế cũng không thể chịu thêm được nữa, bèn ra hạn:

- Đúng 17 giờ chiều này hết thời hiệu tìm chuột! Làm trai mà không có “con chuột” thì đừng lấy vợ!

Cô con gái thấy thế thì khóc tu lên tuyệt vọng. Ngày thường anh ta thông minh là thế, vậy mà bây giờ lại yếu kém thế này sao. Hay là anh ta đã hết yêu mình rồi cũng nên. Cô quy sang trách cứ bố đẻ, rằng ông là người tai quái, thử thách con rể kiểu gì lạ đời. Thiếu gì cách thử thách chứ, ai lại bắt thạc sĩ tìm con chuột bao giờ. Chuyên ngành của anh ấy có phải ngành nuôi chuột đâu mà biết tìm chuột chứ.

Còn 5 phút nữa hết giờ, chàng trai bật dậy, đưa cho bố vợ tương lai con chuột mạ vàng thật, óng ánh lóng lánh. Bố vợ tương lại phấn khởi lắm, lập tức tuyên bố chính thức công nhận anh là con rể kể từ giờ phút này.

Tối hôm ấy, ông cứ lẩm nhẩm một mình: “Giá mình bắt nó tìm con lợn có phải hay hơn không?”.