Thursday, 18 August 2016

Đọc mà xem, thanh niên cứng mấy cũng phải nhũn

Nàng ngồi ôm eo Tèo, Tèo ngợp trong sung sướng, đê mê chả cất lên được lời nào.

Một tiếng sét vừa đánh ngang tai, chân Tèo như mềm nhũn ra.

Đó là tiếng sét ái tình. Số là dãy nhà trọ đối diện với nhà Tèo vừa có một cô gái dọn đến thuê. Nhìn cô gái đang bê đồ vào nhà, Tèo đã chết điếng vì vẻ đẹp của nàng. Chả cần nàng cất lời nhờ vả gì, Tèo hùng hục xông vào vác đồ cho nàng chuyển vào phòng. Thế là qua vòng chào hỏi. Vừa gặp nhau lần đầu mà Tèo thấy nàng gần gũi quá chừng. Suốt cả buổi Tèo cứ lâng lâng như đi trên mây.

- Nhà anh kia kìa, khi nào rỗi mời em sang chơi.

Tèo về nhà, ngồi chưa yên chỗ đã lại muốn sang nhà nàng ngay. Đúng là Tèo yêu nàng thật rồi, yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Lời hứa: Bao giờ có công ăn việc làm tử tế mới nghĩ đến chuyện lấy vợ, nghe chừng bị phá sản. Tèo bắt đầu nghĩ cách chinh phục nàng. Nhất cự ly, nhì cường độ. Cự ly thì nhất Tèo rồi. Cấm tất cả không thằng nào được léng phéng... Tèo bắt đầu mơ đến chuyện tình bên nàng. Tèo sẽ cưới nàng, nhà Tèo sẽ cơi nới thêm một gian cho vợ chồng Tèo ở, Tèo vẫn tiếp tục lái xe ôm, Tèo sẽ chịu khó đến các nơi có thể chở được nhiều khách để có thể kiếm được nhiều tiền, Tèo sẽ đem hết tiền kiếm được về cho nàng, Tèo sẽ không chơi lô đề nữa...

Chiều muộn, nhớ nàng quá rồi mà chưa có cớ gì để sang nhà nàng. Đã mấy bận Tèo tính cứ xộc thẳng vào nhà nàng cho đỡ nhớ, nhưng Tèo lại nghĩ làm thế không nhã lắm. Bỗng có người gọi Tèo ở ngoài cổng, Tèo chạy ra, trời ơi, là nàng. Nàng xinh tươi ngời ngời đứng trước mặt Tèo. Tèo rối rít mời nàng vào nhà. Nàng nói:

- Anh nói anh làm xe ôm đúng không?

Tèo hơi ngượng vì bị nàng hỏi như thế, nhưng cũng nói:

- Ừ, anh cũng làm những lúc... có khách thôi.

- Vậy anh có thể chở em vào thành phố được không ạ?

Như mèo mù vớ phải cá rán, Tèo nhảy cẫng lên:

- Chở em lên giời anh cũng chở, chứ nói gì vào thành phố.

Suốt từ lúc gặp nàng cho đến giờ chưa hết một ngày, mà với Tèo hôm nay thời gian như ngừng trôi. Bao sự kiện, kế hoạch tương lai của Tèo với nàng được Tèo âm thầm vạch ra. Vậy mà giờ đây nàng đang ngồi ôm eo Tèo, Tèo ngợp trong sung sướng, đê mê hay sao ấy, mà Tèo chả cất lên nói được lời nào với nàng cả. Ngay cả hỏi nàng là đi đâu Tèo cũng chưa cả hỏi. Khi xe đã chạy phăm phăm trên con đường vào thành phố, nàng mới nói với Tèo:

- Anh biết quán Chiều Tím chứ?

- Anh biết, thỉnh thoảng anh cũng hay chở các cô “gái gọi” đến đấy.

- Thế ạ, thế thì có khi anh đã chở em mấy lần rồi cũng nên, thảo nào sáng nay nhìn anh em thấy quen quen.

Một tiếng sét vừa đánh ngang tai, chân Tèo như mềm nhũn ra.

Làm trai mà không có “con chuột” thì đừng lấy vợ

Chàng trai bây giờ mới thấm thế nào là thử thách tình yêu, đây là tình huống hoàn toàn bất ngờ với chàng.

- Xin trân trọng giới thiệu với bố, đây là người yêu con, nghĩa là con rể tương lai của bố.

Ông bố nghĩ, con này láo quá, láo nhất xóm là cái chắc rồi. Không những láo mà còn ngu, giới thiệu người yêu mà còn “trân trọng”, sao mày không trân trọng giới thiệu bố mày với nó thì có hiếu bao nhiêu. À tội bất hiếu, có nghĩa là nó quý người yêu nó hơn bố đẻ đây. Được rồi, đã thế bố mày sẽ có chiêu thử thách, không thực hiện được thì a lê hấp con ơi.

- Hay lắm, bỏ qua màn chào hỏi, giới thiệu, truy vấn nhé! Hiện nay nhà bác có một con chuột, nguy hiểm lắm, cháu mà bắt được nó thì bác chấp nhận cho làm con rể, ngược lại thì… lượn đi cho nước nó trong. Thời gian dành cho cháu tóm con chuột, bắt đầu!

Gì thế này, chưa kịp uống nước mà? Ông bố vợ tương lai oái oăm thế không biết. Cô con gái thì phát sốt sình sịch. Anh ơi hãy cố lên, nếu không bắt được con chuột này thì chúng mình chia tay vĩnh viễn đấy. Bố em thuộc diện không biết đùa đâu.

Đàn ông phải có bản lĩnh và kiên trì. Chiêu này chắc chắn là bố em có ý gì đây.

Chàng lao vào trong buồng, lục tủ bếp, chui vào mọi ngóc ngách nhà nàng mà vẫn không nhìn thấy con chuột đâu. Mỗ hôi tướt tát khắp người. Mấy tiếng đồng hồ trôi qua chàng vẫn không thể tìm thấy con chuột đâu cả. Chàng trai bây giờ mới thấm thế nào là thử thách tình yêu. Đây là tình huống hoàn toàn bất ngờ với chàng. Chỉ vì một con chuột mà mất vợ tương lai ư, không bao giờ.

Ông bố vợ tương lai ngồi vắt chân chữ ngũ trên sập nhâm nhi quốc lủi chờ kết quả. Chàng trai quyết tâm không lùi bước, nếu ngày hôm nay không bắt được thì ngày mai, ngày kia… khi nào tóm được con chuột này mới thôi.

Một ngày mệt nhoài như làm việc khổ sai. Bóng chuột vẫn mất tăm không sủi bóng.

- Hay là không có con chuột nào nhỉ?

Cô gái nấu cơm cho người yêu ăn, chiều tiếp tục lùng chuột. Cô thương người yêu lắm nhưng không biết làm gì. Một ngày trôi qua, vẫn không thể tìm được con chuột, chàng trai mệt mỏi ra về, hẹn ngày mai quay lại tiếp tục sự nghiệp. Ông bố vợ tương lai tiễn chàng con rể tương lai với một nụ cười ruồi.

Sáng hôm sau chàng trai trở lại nhà bố vợ tương lai tìm chuột như lời hẹn. Ngược với ngày hôm qua, chàng không tìm nữa mà lên võng ngủ một giấc tới trưa. Cô gái hết sức lo lắng, mặt buồn rười rượi, chả nhẽ chỉ vì con chuột mà tình yêu đẹp tan vỡ. Ăn xong chàng lại tiếp tục lên võng ngủ. Ông bố vợ tương lai thấy thế cũng không thể chịu thêm được nữa, bèn ra hạn:

- Đúng 17 giờ chiều này hết thời hiệu tìm chuột! Làm trai mà không có “con chuột” thì đừng lấy vợ!

Cô con gái thấy thế thì khóc tu lên tuyệt vọng. Ngày thường anh ta thông minh là thế, vậy mà bây giờ lại yếu kém thế này sao. Hay là anh ta đã hết yêu mình rồi cũng nên. Cô quy sang trách cứ bố đẻ, rằng ông là người tai quái, thử thách con rể kiểu gì lạ đời. Thiếu gì cách thử thách chứ, ai lại bắt thạc sĩ tìm con chuột bao giờ. Chuyên ngành của anh ấy có phải ngành nuôi chuột đâu mà biết tìm chuột chứ.

Còn 5 phút nữa hết giờ, chàng trai bật dậy, đưa cho bố vợ tương lai con chuột mạ vàng thật, óng ánh lóng lánh. Bố vợ tương lại phấn khởi lắm, lập tức tuyên bố chính thức công nhận anh là con rể kể từ giờ phút này.

Tối hôm ấy, ông cứ lẩm nhẩm một mình: “Giá mình bắt nó tìm con lợn có phải hay hơn không?”.

Wednesday, 22 June 2016

Thế nào là “ao làng”?

Thôn có bao giờ tốn một đồng nào vào việc đào tạo, chi phí cho em đi biểu diễn đâu mà đòi phạt em?

Nàng vừa đi tham dự hội diễn ở làng bên về. Nàng đoạt được tấm huy chương vàng danh giá của hội diễn bằng tiết mục múa đặc sắc. Niềm vui tràn đầy trên khuôn mặt nàng. Đang tìm chỗ treo tấm huy chương vàng vào vị trí trang trọng trong nhà, thì có trát của trưởng thôn triệu tập nàng ra trụ sở để làm việc.

Nàng ra trụ sở thôn giải quyết việc xong, khi về nhà thì bà con, bạn bè đã đến khá đông, vì mọi người biết tin nàng vừa đoạt huy chương nên đến chúc mừng. Thấy nàng về, mọi người xúm vào hỏi thăm.

Nàng bảo cô em gái cứ bày bánh kẹo, pha nước mời mọi người cùng chung vui. Rồi nàng kể:

- Trưởng thôn gọi em ra trụ sở để phê bình em, vì em tự ý đi tham gia hội diễn của làng bên. Tay trưởng ban văn hóa đòi em nộp phạt ba mươi triệu đồng vì vi phạm hương ước của làng.

Mọi người ồ lên vì quá ngạc nhiên về cách hành xử của thôn. Nàng kể tiếp:

- Em bảo, em là người tự do, em đi chơi, thấy hội diễn làng bên phù hợp với khả năng, điều kiện của em thì em tham gia. Em đoạt được huy chương vàng, đáng ra thôn phải mừng cho em mới đúng chứ sao lại bắt phạt em. Ông văn hóa bảo rằng em đi thi thế là đi chui, là không hợp pháp. Em bảo: Điều lệ cuộc thi không yêu cầu phải có giấy giới thiệu của thôn mới được thi. Giả sử họ yêu cầu phải có giấy giới thiệu của thôn mới được thi, em lại làm giả giấy giới thiệu, tự xưng là người được thôn cử đi thi, thì hãy bảo em là sai, là vi phạm hương ước của thôn.

Một người bảo mấy ông thôn ta vô lý quá. Người ta đem vinh dự về cho thôn chứ có làm tổn thương gì đến tiếng tăm của thôn đâu mà đòi phạt người ta.

Nàng kể tiếp:

- Lâu nay em tự học tập, rèn luyện, thành diễn viên, em đi biểu diễn với cát xê ít ỏi, em đều đóng góp vào làm từ thiện. Thôn có bao giờ tốn một đồng nào vào việc đào tạo, chi phí cho em đi biểu diễn đâu mà đòi phạt em?
Một người nói nghe đâu hội diễn của làng ấy cũng chỉ là hội diễn "ao làng" thôi chứ có gì mà mấy ông thôn mình làm to chuyện thế.

Nàng bảo:

- Hội diến của làng ấy không thể coi là "ao làng" đâu anh ơi, họ tổ chức rất chuyên nghiệp, mời mọi nhân tài ở các thôn bạn về dự, với tiêu chí là tài năng nghệ thuật đỉnh cao. Em đoạt được tấm huy chương vàng là đáng trân trọng lắm đấy.

Một người nói:

- Anh hỏi thật nhé, họ có đòi hỏi gì ở em không, thí dụ như đóng tiền cho huy chương, hay giám khảo có vị nào rủ em khi nhận được giải cao, phải đi ăn tối với ông ta một bữa chẳng hạn?

Nàng nói ngay:

- Họ tổ chức chuyên nghiệp và nghiêm túc lắm, không có chuyện "ma bùn" như ở nhiều nơi đâu.

Một người hỏi quyết định cuối cùng của thôn với việc này là gì?

Nàng bảo:

- Họ bắt em phải nộp phạt thì mới công nhận tấm huy chương của em. Em bảo em làm gì có tiền mà nộp phạt, với lại em có làm gì sai đâu mà phạt em. Lúc em về, ra đến cổng, một lão" cò" đón em, nói rằng tối nay đi uống cà phê với lão, lão sẽ chỉ cách gỡ vụ này với thôn cho. Em bảo lão: Biến đi, đừng hòng nhé!

Thế nào là tình yêu nguyên chất?

Đi với nàng thì cần gì? Đi học thì cần học phí, đi viện thì cần viện phí, đi chơi với gái thì tình phí!

Nàng nhận lời đi chơi với tôi rồi. Oài, có kẻ nào dám chê tài cưa gái của ta không, hãy chê bai thử coi. Hóa ra cũng là chuyện vặt. Đàn bà có gì mà nghê nhỉ?

Đi chơi với nàng thì cần gì? Đơn giản thôi, phí chứ còn gì nữa. Đi học thì phải có học phí, đi viện thì cần viện phí, đi chơi với gái thì tình phí… Có thế mà cũng phải hỏi, tôi là tôi ơi, ngu vãi.

Một tập tiền lẻ đút túi trong quần đủ chưa? Biết thế nào mà đủ nhỉ. Đàn bà mồm rộng tan hoang cửa nhà, chết rồi bạn gái mình mồm rộng tới mang tai. Tốn tiền phết đấy. Để xem thế nào đã. Vạn sự khởi đầu nan, cuộc mở màn mà tốn kém quá thì bái bai cho khỏe tấm thân. Mồm rộng, đúng rồi, tan hoang sự nghiệp ấy chứ…

- Em ơi, người đẹp trần gian của anh ơi, thích ăn gì nhỉ anh chiều?

- Tùy anh!

Chết rồi, trả lời cụt lủn thế này mới là đường chết đây. Tùy là thế nào, sợ nhất đàn bà nói ẩm ương. Đau đầu nghĩ mà chẳng ra đáp án. Con gái thường ăn gì nhỉ? Tôi chạy vào nhà vệ sinh gọi điện cho thằng bạn nối khố xin tư vấn. Mày cứu tao ngay, cho nó ăn gì bây giờ. Đầu dây trả lời: Bún đậu mắm tôm. Đàn bà chỉ chết vì bún đậu mắm tôm.

Chuẩn cơm mẹ nấu. Mẹ tôi cũng hay ăn bún đậu chấm mắm tôm. Đàn bà có sở thích như nhau.

Tôi tự tin mời nàng vào quán bún đậu mắm tôm. Cho 2 xuất đi! Còn thòm thèm lắm, cho xin 2 xuất nữa. Chèng ơi, mắn tôm sống vắt chanh hấp dẫn biết bao.

Nàng ăn một chập hết 6 suất liền. Kinh, tính sơ bộ thì nàng cũng đã nuốt vào bụng gần 2 lạng mắm tôm vắt chanh rồi. Tình yêu lại tiếp tục đi chơi men theo bờ hồ. Những đôi tình nhân dập dìu ôm eo nhau đi lả lướt. Mỗi gốc cây đều có một đôi ngửi mồm nhau.

- Em yêu ơi, mỏi chân rồi, vào gốc cây ngồi tí nha…

- Tùy thôi.

Lại thêm một câu trẻ lời cụt lủn. Vào thôi! Tôi cố tình dìu nàng vào gốc cây xà cừ, ai đã đặt cái manh chiếu sẵn.

- Anh yêu em…

- Em cũng yêu anh…

Không còn lý do gì trì hoãn cái sự sung sướng này lại. Tôi cố tình kéo nàng vào lòng. Môi nghé vào môi. Mùi tình yêu là thế nào nhỉ?

Nàng kéo gì tôi xuống sát gốc cây xà cừ. Anh yêu ơi hãy hôn em đi chứ, không yêu em sao. Nàng chủ động hôn tôi như một kẻ đói tình. Tôi nghẹt thở. Mùi tình yêu đây sao. Tôi đâu đủ tư cách trách nàng. Chính tôi đã mời nàng ăn bún đậu mắm tôm cơ mà.

Bây giờ thì tôi đã hiểu thế nào là mùi tình yêu nguyên chất rồi!

Tuesday, 26 April 2016

Thế nào là “ao làng”?

Thôn có bao giờ tốn một đồng nào vào việc đào tạo, chi phí cho em đi biểu diễn đâu mà đòi phạt em?

Nàng vừa đi tham dự hội diễn ở làng bên về. Nàng đoạt được tấm huy chương vàng danh giá của hội diễn bằng tiết mục múa đặc sắc. Niềm vui tràn đầy trên khuôn mặt nàng. Đang tìm chỗ treo tấm huy chương vàng vào vị trí trang trọng trong nhà, thì có trát của trưởng thôn triệu tập nàng ra trụ sở để làm việc.

Nàng ra trụ sở thôn giải quyết việc xong, khi về nhà thì bà con, bạn bè đã đến khá đông, vì mọi người biết tin nàng vừa đoạt huy chương nên đến chúc mừng. Thấy nàng về, mọi người xúm vào hỏi thăm.

Nàng bảo cô em gái cứ bày bánh kẹo, pha nước mời mọi người cùng chung vui. Rồi nàng kể:

- Trưởng thôn gọi em ra trụ sở để phê bình em, vì em tự ý đi tham gia hội diễn của làng bên. Tay trưởng ban văn hóa đòi em nộp phạt ba mươi triệu đồng vì vi phạm hương ước của làng.

Mọi người ồ lên vì quá ngạc nhiên về cách hành xử của thôn. Nàng kể tiếp:

- Em bảo, em là người tự do, em đi chơi, thấy hội diễn làng bên phù hợp với khả năng, điều kiện của em thì em tham gia. Em đoạt được huy chương vàng, đáng ra thôn phải mừng cho em mới đúng chứ sao lại bắt phạt em. Ông văn hóa bảo rằng em đi thi thế là đi chui, là không hợp pháp. Em bảo: Điều lệ cuộc thi không yêu cầu phải có giấy giới thiệu của thôn mới được thi. Giả sử họ yêu cầu phải có giấy giới thiệu của thôn mới được thi, em lại làm giả giấy giới thiệu, tự xưng là người được thôn cử đi thi, thì hãy bảo em là sai, là vi phạm hương ước của thôn.

Một người bảo mấy ông thôn ta vô lý quá. Người ta đem vinh dự về cho thôn chứ có làm tổn thương gì đến tiếng tăm của thôn đâu mà đòi phạt người ta.

Nàng kể tiếp:

- Lâu nay em tự học tập, rèn luyện, thành diễn viên, em đi biểu diễn với cát xê ít ỏi, em đều đóng góp vào làm từ thiện. Thôn có bao giờ tốn một đồng nào vào việc đào tạo, chi phí cho em đi biểu diễn đâu mà đòi phạt em?
Một người nói nghe đâu hội diễn của làng ấy cũng chỉ là hội diễn "ao làng" thôi chứ có gì mà mấy ông thôn mình làm to chuyện thế.

Nàng bảo:

- Hội diến của làng ấy không thể coi là "ao làng" đâu anh ơi, họ tổ chức rất chuyên nghiệp, mời mọi nhân tài ở các thôn bạn về dự, với tiêu chí là tài năng nghệ thuật đỉnh cao. Em đoạt được tấm huy chương vàng là đáng trân trọng lắm đấy.

Một người nói:

- Anh hỏi thật nhé, họ có đòi hỏi gì ở em không, thí dụ như đóng tiền cho huy chương, hay giám khảo có vị nào rủ em khi nhận được giải cao, phải đi ăn tối với ông ta một bữa chẳng hạn?

Nàng nói ngay:

- Họ tổ chức chuyên nghiệp và nghiêm túc lắm, không có chuyện "ma bùn" như ở nhiều nơi đâu.
Một người hỏi quyết định cuối cùng của thôn với việc này là gì?

Nàng bảo:

- Họ bắt em phải nộp phạt thì mới công nhận tấm huy chương của em. Em bảo em làm gì có tiền mà nộp phạt, với lại em có làm gì sai đâu mà phạt em. Lúc em về, ra đến cổng, một lão" cò" đón em, nói rằng tối nay đi uống cà phê với lão, lão sẽ chỉ cách gỡ vụ này với thôn cho. Em bảo lão: Biến đi, đừng hòng nhé!

Thế nào là tình yêu nguyên chất?

Đi với nàng thì cần gì? Đi học thì cần học phí, đi viện thì cần viện phí, đi chơi với gái thì tình phí!

Nàng nhận lời đi chơi với tôi rồi. Oài, có kẻ nào dám chê tài cưa gái của ta không, hãy chê bai thử coi. Hóa ra cũng là chuyện vặt. Đàn bà có gì mà nghê nhỉ?

Đi chơi với nàng thì cần gì? Đơn giản thôi, phí chứ còn gì nữa. Đi học thì phải có học phí, đi viện thì cần viện phí, đi chơi với gái thì tình phí… Có thế mà cũng phải hỏi, tôi là tôi ơi, ngu vãi.

Một tập tiền lẻ đút túi trong quần đủ chưa? Biết thế nào mà đủ nhỉ. Đàn bà mồm rộng tan hoang cửa nhà, chết rồi bạn gái mình mồm rộng tới mang tai. Tốn tiền phết đấy. Để xem thế nào đã. Vạn sự khởi đầu nan, cuộc mở màn mà tốn kém quá thì bái bai cho khỏe tấm thân. Mồm rộng, đúng rồi, tan hoang sự nghiệp ấy chứ…

- Em ơi, người đẹp trần gian của anh ơi, thích ăn gì nhỉ anh chiều?

- Tùy anh!

Chết rồi, trả lời cụt lủn thế này mới là đường chết đây. Tùy là thế nào, sợ nhất đàn bà nói ẩm ương. Đau đầu nghĩ mà chẳng ra đáp án. Con gái thường ăn gì nhỉ? Tôi chạy vào nhà vệ sinh gọi điện cho thằng bạn nối khố xin tư vấn. Mày cứu tao ngay, cho nó ăn gì bây giờ. Đầu dây trả lời: Bún đậu mắm tôm. Đàn bà chỉ chết vì bún đậu mắm tôm.

Chuẩn cơm mẹ nấu. Mẹ tôi cũng hay ăn bún đậu chấm mắm tôm. Đàn bà có sở thích như nhau.

Tôi tự tin mời nàng vào quán bún đậu mắm tôm. Cho 2 xuất đi! Còn thòm thèm lắm, cho xin 2 xuất nữa. Chèng ơi, mắn tôm sống vắt chanh hấp dẫn biết bao.

Nàng ăn một chập hết 6 suất liền. Kinh, tính sơ bộ thì nàng cũng đã nuốt vào bụng gần 2 lạng mắm tôm vắt chanh rồi. Tình yêu lại tiếp tục đi chơi men theo bờ hồ. Những đôi tình nhân dập dìu ôm eo nhau đi lả lướt. Mỗi gốc cây đều có một đôi ngửi mồm nhau.

- Em yêu ơi, mỏi chân rồi, vào gốc cây ngồi tí nha…

- Tùy thôi.

Lại thêm một câu trẻ lời cụt lủn. Vào thôi! Tôi cố tình dìu nàng vào gốc cây xà cừ, ai đã đặt cái manh chiếu sẵn.

- Anh yêu em…

- Em cũng yêu anh…

Không còn lý do gì trì hoãn cái sự sung sướng này lại. Tôi cố tình kéo nàng vào lòng. Môi nghé vào môi. Mùi tình yêu là thế nào nhỉ?

Nàng kéo gì tôi xuống sát gốc cây xà cừ. Anh yêu ơi hãy hôn em đi chứ, không yêu em sao. Nàng chủ động hôn tôi như một kẻ đói tình. Tôi nghẹt thở. Mùi tình yêu đây sao. Tôi đâu đủ tư cách trách nàng. Chính tôi đã mời nàng ăn bún đậu mắm tôm cơ mà.

Bây giờ thì tôi đã hiểu thế nào là mùi tình yêu nguyên chất rồi!

Tuesday, 19 January 2016

Thế nào là “ao làng”?

Thôn có bao giờ tốn một đồng nào vào việc đào tạo, chi phí cho em đi biểu diễn đâu mà đòi phạt em?

Nàng vừa đi tham dự hội diễn ở làng bên về. Nàng đoạt được tấm huy chương vàng danh giá của hội diễn bằng tiết mục múa đặc sắc. Niềm vui tràn đầy trên khuôn mặt nàng. Đang tìm chỗ treo tấm huy chương vàng vào vị trí trang trọng trong nhà, thì có trát của trưởng thôn triệu tập nàng ra trụ sở để làm việc.

Nàng ra trụ sở thôn giải quyết việc xong, khi về nhà thì bà con, bạn bè đã đến khá đông, vì mọi người biết tin nàng vừa đoạt huy chương nên đến chúc mừng. Thấy nàng về, mọi người xúm vào hỏi thăm.

Nàng bảo cô em gái cứ bày bánh kẹo, pha nước mời mọi người cùng chung vui. Rồi nàng kể:

- Trưởng thôn gọi em ra trụ sở để phê bình em, vì em tự ý đi tham gia hội diễn của làng bên. Tay trưởng ban văn hóa đòi em nộp phạt ba mươi triệu đồng vì vi phạm hương ước của làng.

Mọi người ồ lên vì quá ngạc nhiên về cách hành xử của thôn. Nàng kể tiếp:

- Em bảo, em là người tự do, em đi chơi, thấy hội diễn làng bên phù hợp với khả năng, điều kiện của em thì em tham gia.
Em đoạt được huy chương vàng, đáng ra thôn phải mừng cho em mới đúng chứ sao lại bắt phạt em. Ông văn hóa bảo rằng em đi thi thế là đi chui, là không hợp pháp. Em bảo: Điều lệ cuộc thi không yêu cầu phải có giấy giới thiệu của thôn mới được thi. Giả sử họ yêu cầu phải có giấy giới thiệu của thôn mới được thi, em lại làm giả giấy giới thiệu, tự xưng là người được thôn cử đi thi, thì hãy bảo em là sai, là vi phạm hương ước của thôn.

Một người bảo mấy ông thôn ta vô lý quá. Người ta đem vinh dự về cho thôn chứ có làm tổn thương gì đến tiếng tăm của thôn đâu mà đòi phạt người ta.

Nàng kể tiếp:

- Lâu nay em tự học tập, rèn luyện, thành diễn viên, em đi biểu diễn với cát xê ít ỏi, em đều đóng góp vào làm từ thiện. Thôn có bao giờ tốn một đồng nào vào việc đào tạo, chi phí cho em đi biểu diễn đâu mà đòi phạt em?

Một người nói nghe đâu hội diễn của làng ấy cũng chỉ là hội diễn "ao làng" thôi chứ có gì mà mấy ông thôn mình làm to chuyện thế.

Nàng bảo:

- Hội diến của làng ấy không thể coi là "ao làng" đâu anh ơi, họ tổ chức rất chuyên nghiệp, mời mọi nhân tài ở các thôn bạn về dự, với tiêu chí là tài năng nghệ thuật đỉnh cao. Em đoạt được tấm huy chương vàng là đáng trân trọng lắm đấy.

Một người nói:

- Anh hỏi thật nhé, họ có đòi hỏi gì ở em không, thí dụ như đóng tiền cho huy chương, hay giám khảo có vị nào rủ em khi nhận được giải cao, phải đi ăn tối với ông ta một bữa chẳng hạn?

Nàng nói ngay:

- Họ tổ chức chuyên nghiệp và nghiêm túc lắm, không có chuyện "ma bùn" như ở nhiều nơi đâu.

Một người hỏi quyết định cuối cùng của thôn với việc này là gì?

Nàng bảo:

- Họ bắt em phải nộp phạt thì mới công nhận tấm huy chương của em. Em bảo em làm gì có tiền mà nộp phạt, với lại em có làm gì sai đâu mà phạt em. Lúc em về, ra đến cổng, một lão" cò" đón em, nói rằng tối nay đi uống cà phê với lão, lão sẽ chỉ cách gỡ vụ này với thôn cho. Em bảo lão: Biến đi, đừng hòng nhé!