Wednesday, 8 February 2017

Anh em đọc để hiểu thế nào là “đẹp như tranh vẽ”

Đôi mắt nàng trong veo như nước hồ thu, má nàng ửng hồng như trái đào vừa chín, môi nàng đỏ như son.

Bộ ngực nàng tròn đầy. Tóc nàng ép thẳng như tơ, ôm lấy bờ vai mỏng manh. Nàng đẹp như một bức tranh. Hắn yêu nàng đắm đuối. Ngày nào không gặp được nàng, hắn như kẻ mất hồn.

Hắn nâng niu, tôn thờ nàng. Yêu nhau dễ đến nửa năm trời rồi mà hắn chỉ được chạm vào đôi tay nhỏ nhắn của nàng thôi. Người nàng luôn tỏa ra mùi thơm ngào ngạt của một loại nước hoa đầy quyến rũ, hắn ngồi bên nàng chỉ được hít hà thỏa thuê thôi chứ tịnh, nàng không bao giờ cho hắn được hưởng hương thơm nồng nàn mà hắn đoán thầm là toát ra từ đôi môi đỏ mọng kiêu sa kia. Càng khao khát được nàng trao tặng cho nụ hôn đầu bao nhiêu, hắn càng thấy yêu quý, ngưỡng mộ nàng về sự đoan chính của nàng bấy nhiêu. Hắn thầm nghĩ: Các cô gái sao không biết mà noi theo nàng, con gái phải biết giữ gìn như thế mới hấp dẫn, mới trói buộc được người yêu chứ. Hắn đã trải qua mấy cuộc tình rồi, hắn điểm lại, em nào khó nhất, giữ gìn nhất thì cũng chỉ đến lần gặp nhau thứ ba là hắn đã làm chủ được mọi đường nét trên khuôn mặt, và mọi chi tiết trên cơ thể của cô nàng. Chẳng có câu “cả thèm chóng chán” là gì?

Một lần hắn đưa nàng về thăm nhà hắn. Sau buổi gặp nàng, mẹ hắn nói rằng:

- Đàn bà con gái mà trang điểm, phấn son kỹ quá cũng không tốt. Mẹ thấy cô bạn con là một nghệ sỹ trang điểm chứ không phải chỉ trang điểm cho đẹp như mọi người.

Vì quá yêu nàng mà hắn cũng chả để ý đến lời mẹ nói là khen nàng hay chê nàng nữa. Nhưng hắn thừa nhận rằng nàng tốn rất nhiều thời gian vào công cuộc trang điểm này. Vì lần đầu khi hắn được nàng mời đến nhà chơi, thì khi hắn đến, ngồi uống hết hai ly cà phê phin ở phòng khách rồi nàng mới xuống tiếp hắn, vì nàng còn phải trang điểm.

Một lần hắn đưa nàng đi chơi, khuya rồi mới về, khi đi qua một khu nghĩa trang, hắn trêu nàng rằng:

- Em có sợ ma không, anh kể chuyện ma cho em nghe nhé.

Nàng cười mà bảo rằng:

- Để em kể cho anh nghe chuyện ma, em thích nhất chuyện ma, nhất là về đêm.

Rồi nàng kể: “Xưa có người đi xe đạp qua một nghĩa địa, lúc ấy trời mới chập choạng tối. Anh ta thấy một cô gái đang đứng bên đường, đi đến cạnh, cô ta bèn nói: Anh ơi, anh cho em đi nhờ một đoạn. Anh ta bèn dừng xe, cho cô gái ngồi lên và chở đi. Đi được một đoạn, cô gái bảo: Anh đã gặp ma bao giờ chưa, anh ta bảo: Chưa. Cô gái bảo: Thế thì anh quay lại mà xem. Anh ta quay lại, rồi lăn ra bất tỉnh”. Hắn nghe xong thì cười nhạt, đúng là thằng nhát như cáy.

Hôm ấy hắn đưa nàng đi chơi ở ngoại thành. Trên đường về, trời trở cơn mưa đột ngột. Giữa đường không một bóng cây, không một quán hàng. Cả hai ướt như chuột lột. Xe về đến cổng nhà nàng, nàng định chạy vụt vào ngay, nhưng cổng lại bị khóa trong nên phải đứng dưới mưa chờ. Hắn bàng hoàng nhìn nàng: Lớp phấn son dày đặc trên khuôn mặt trôi đi để lộ ra cặp môi thâm sì như hai miếng thịt trâu, đôi má thâm nhám sần sùi dễ sợ, tóc giả quăn queo xộc xệch trên đầu, chiếc áo mỏng bó sát thân hình gày guộc của nàng, mớ giấy độn trong ngực áo vữa ra nổi cục từng đám trong bụng áo.

Hắn thầm ngộ ra tất cả, vì sao mà chả bao giờ nàng cho hắn đụng vào nàng. Hắn không lăn ra bất tỉnh như cái gã nhát như cáy kia, chỉ quay xe lẳng lặng ra về.

Làm trai mà không có “con chuột” thì đừng lấy vợ

Chàng trai bây giờ mới thấm thế nào là thử thách tình yêu, đây là tình huống hoàn toàn bất ngờ với chàng.

- Xin trân trọng giới thiệu với bố, đây là người yêu con, nghĩa là con rể tương lai của bố.

Ông bố nghĩ, con này láo quá, láo nhất xóm là cái chắc rồi. Không những láo mà còn ngu, giới thiệu người yêu mà còn “trân trọng”, sao mày không trân trọng giới thiệu bố mày với nó thì có hiếu bao nhiêu. À tội bất hiếu, có nghĩa là nó quý người yêu nó hơn bố đẻ đây. Được rồi, đã thế bố mày sẽ có chiêu thử thách, không thực hiện được thì a lê hấp con ơi.

- Hay lắm, bỏ qua màn chào hỏi, giới thiệu, truy vấn nhé! Hiện nay nhà bác có một con chuột, nguy hiểm lắm, cháu mà bắt được nó thì bác chấp nhận cho làm con rể, ngược lại thì… lượn đi cho nước nó trong. Thời gian dành cho cháu tóm con chuột, bắt đầu!

Gì thế này, chưa kịp uống nước mà? Ông bố vợ tương lai oái oăm thế không biết. Cô con gái thì phát sốt sình sịch. Anh ơi hãy cố lên, nếu không bắt được con chuột này thì chúng mình chia tay vĩnh viễn đấy. Bố em thuộc diện không biết đùa đâu.

Đàn ông phải có bản lĩnh và kiên trì. Chiêu này chắc chắn là bố em có ý gì đây.

Chàng lao vào trong buồng, lục tủ bếp, chui vào mọi ngóc ngách nhà nàng mà vẫn không nhìn thấy con chuột đâu. Mỗ hôi tướt tát khắp người. Mấy tiếng đồng hồ trôi qua chàng vẫn không thể tìm thấy con chuột đâu cả. Chàng trai bây giờ mới thấm thế nào là thử thách tình yêu. Đây là tình huống hoàn toàn bất ngờ với chàng. Chỉ vì một con chuột mà mất vợ tương lai ư, không bao giờ.

Ông bố vợ tương lai ngồi vắt chân chữ ngũ trên sập nhâm nhi quốc lủi chờ kết quả. Chàng trai quyết tâm không lùi bước, nếu ngày hôm nay không bắt được thì ngày mai, ngày kia… khi nào tóm được con chuột này mới thôi.

Một ngày mệt nhoài như làm việc khổ sai. Bóng chuột vẫn mất tăm không sủi bóng.

- Hay là không có con chuột nào nhỉ?

Cô gái nấu cơm cho người yêu ăn, chiều tiếp tục lùng chuột. Cô thương người yêu lắm nhưng không biết làm gì. Một ngày trôi qua, vẫn không thể tìm được con chuột, chàng trai mệt mỏi ra về, hẹn ngày mai quay lại tiếp tục sự nghiệp. Ông bố vợ tương lai tiễn chàng con rể tương lai với một nụ cười ruồi.

Sáng hôm sau chàng trai trở lại nhà bố vợ tương lai tìm chuột như lời hẹn. Ngược với ngày hôm qua, chàng không tìm nữa mà lên võng ngủ một giấc tới trưa. Cô gái hết sức lo lắng, mặt buồn rười rượi, chả nhẽ chỉ vì con chuột mà tình yêu đẹp tan vỡ. Ăn xong chàng lại tiếp tục lên võng ngủ. Ông bố vợ tương lai thấy thế cũng không thể chịu thêm được nữa, bèn ra hạn:

- Đúng 17 giờ chiều này hết thời hiệu tìm chuột! Làm trai mà không có “con chuột” thì đừng lấy vợ!

Cô con gái thấy thế thì khóc tu lên tuyệt vọng. Ngày thường anh ta thông minh là thế, vậy mà bây giờ lại yếu kém thế này sao. Hay là anh ta đã hết yêu mình rồi cũng nên. Cô quy sang trách cứ bố đẻ, rằng ông là người tai quái, thử thách con rể kiểu gì lạ đời. Thiếu gì cách thử thách chứ, ai lại bắt thạc sĩ tìm con chuột bao giờ. Chuyên ngành của anh ấy có phải ngành nuôi chuột đâu mà biết tìm chuột chứ.

Còn 5 phút nữa hết giờ, chàng trai bật dậy, đưa cho bố vợ tương lai con chuột mạ vàng thật, óng ánh lóng lánh. Bố vợ tương lại phấn khởi lắm, lập tức tuyên bố chính thức công nhận anh là con rể kể từ giờ phút này.

Tối hôm ấy, ông cứ lẩm nhẩm một mình: “Giá mình bắt nó tìm con lợn có phải hay hơn không?”.

Monday, 16 January 2017

Ngôi sao điện ảnh của làng

Lão tham gia vào rất nhiều câu lạc bộ, mục đích chỉ là để quảng cáo lão là diễn viên điện ảnh.

Tập 1

Hôm ấy lão mặc bộ bà ba gụ, mốt của mấy ông già ngoại thành, đầu đội chiếc mũ lá. Lão thấy người ta xúm đen xúm đỏ ở chỗ cổng chợ, rỗi việc, lão cũng ghé xem có chuyện gì xảy ra. Thì ra là người ta đang quay phim. Thấy hay hay, lão len vào tận vòng trong để xem.

Khi cảnh quay kết thúc, người ta dãn ra bớt, bỗng anh đạo diễn đến bên lão nói:

- Cháu muốn nhờ bác một việc có được không ạ?

Lão nhìn anh đạo diễn với ánh mắt ngưỡng mộ, nói:

- Anh nhờ tôi giúp? Tôi thì giúp anh được gì? Đừng bảo là anh nhờ tôi đóng phim đấy nhé.

- Dạ cháu muốn nhờ bác đóng phim thật ạ.

- Đóng phim, anh quả là có con mắt tinh đời đấy.

Lão nói ráo hoảnh, cứ như mình là nhân tài mà bấy lâu nay không ai biết ấy.Tính lão vốn thế mà. Anh đạo diễn thấy lão hào hứng nhận lời thì rất vui. Anh bèn gọi nhân viên hóa trang đến. Người ta bôi râu lên mặt lão, xắn quần ống cao ống thấp cho lão, cái mũ lá thì vẫn được giữ nguyên. Anh đạo diễn đưa cho lão chai rượu rồi nói:
- Bây giờ bác đi khật khưỡng vào kia, vừa đi vừa tu chai rượu này, tu cạn chai rượu, bác quăng chai đi, rồi ôm bụng cười sặc sụa. Cười càng sặc sụa càng tốt.

Cảnh quay diễn ra đúng có một lần, đạo diễn hài lòng không chê vào đâu được. Đạo diễn đến bên lão bảo:

- Trước đây bác đã đóng phim bao giờ chưa mà sao bác diễn đạt thế?

Lão cười bảo:

- Từ thuở bé đến giờ tôi đã diễn với đóng gì đâu.

- Vậy mà bác diễn rất đạt, chứng tỏ bác có khiếu điện ảnh đấy.

- Khiếu với khướu gì, các anh đưa cho tôi chai nước vối bảo là chai rượu, tu nước vối mà bắt con người ta phải khà như tu rượu thật thì bố thằng nào nhịn được cười mà tôi chả cười sặc sụa.

Lúc ra về, anh đạo diễn còn đưa cho lão cái phong bì, nói là tiền cát xê. Lão lâng lâng như đi trên mây về nhà. Đúng lúc cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm, đông đủ cả con cháu, lão đập bét một phát cái phong bì tiền cát sê đóng phim lên bàn, rồi kể cho cả nhà nghe sự kiện lớn nhất trong đời lão. Cậu con trai lão bảo:

- Thế bố xem cát sê của bố được bao nhiêu để còn khao cả nhà chứ.

Lão run run mở phong bì, lão ồ lên: “Hai chục nghìn con ạ”.

Con trai lão bảo:

- Thế thì nó đưa nhầm phong bì cho bố rồi, cát sê của bố đáng ra phải bảy chục cơ, hai chục là cát sê của người chỉ đi qua, đi lại trước ống kính thôi. Để hôm nào con bảo thanh toán lại cho bố.

Sau “Ngôn tình” và “Đổi tình” là... Đuổi tình?!

“Theo tình tình chạy, chạy tình tình theo…”, tôi thấy câu này thật chí lí, nên áp dụng khi cần.

Tính chi li theo nhật ký tình phí thì tôi đã tiêu mất 19 triệu kể từ khi quen nàng rồi. Theo thông tin mật từ mấy thằng bạn trong nhóm thịt chó bia chai thì nàng đích thị là con giám đốc công ty Lây Tây Phây. Công ty này ở đâu thì tôi không biết, cũng không biết luôn nó sản xuất kinh doanh cái gì. Kệ nó, vấn đề là bố nàng làm giám đốc, thế thôi. Giám đốc hả, oai nhất đấy, ông nào cũng giầu. Đầu tư cưa con gái giám đốc là một trong những hướng đầu tư của giai đẹp thời hiện tại, tất nhiên rồi trong đó có tôi.

Ai bảo tôi đẹp giai ư, chả ai cả, tôi tự đánh giá bản thân như vậy. Kỹ năng tự khen và khen nhau là được phát triển từ ngày Facebook lên ngôi mà.

Nàng thì không có gì nổi bật trên tinh thần mặt tiền, không má núm đồng tiền, răng cửa thưa đủ con ruồi bay lọt. Ngoại hình sẽ là thứ yếu nếu bố nàng là giám đốc công ty Lây Tây Phây.

Tên công ty này nghe lạ tai quá nhỉ? Từ hồi ra đời tới này tôi chưa từng nghe tên công ty như vậy. Công ty này nhập khẩu rượu ngoại chăng, ôi thế thì càng phải cưa bằng được nàng. Chỉ có rượu ngoại mới không có chất độc, một chai bằng mấy tạ thóc. Tôi hình dung ra hình ảnh một chàng rể quý được cầm chìa khóa kho rượu nhập, tôi tự do mở một chai Na Pô Lê Cụ ra uống, he he...

Cũng có thể đây là công ty xuất khẩu thịt chó 7 món sang châu Mỹ châu Âu. Ối giời ơi, nếu đúng là như vậy thì tôi, với tư cách là con rể quý sẽ được giao trọng trách đi thu mua chó khắp ba miền đất nước, thậm chí sẽ xuất ngoại ký những hợp đồng tiền tỷ nhập nhẩu chó từ khắp thế giới về. Đời tôi ước ao được ngồi một mình một mâm thịt chó sẽ trở thanh hiện thực đơn giản thôi mà…

Tôi tiếp tục đi vay tiền đầu tư cho cuộc tình này. Không ai cho tôi vay nữa, những quán cầm đồ cũng từ chối tôi. Tôi đi lang thang trong đêm, thành phố thân thương bỗng thành xa lạ khi trong túi không tiền.

Ngày mai lại tới ngày hẹn với nàng rồi. Mồ hôi tôi toát ra như bị cảm lạnh. Làm sao bây giờ?

Nên nói thật với nàng chăng, rằng tôi chỉ là một thằng đánh dậm nhà quê thôi. Mấy chục triệu tiền tình phí phục vụ nàng bấy nay là tiền đi vay lãi suất cao? Không được đâu, danh dự thằng đàn ông không cho phép tiết lộ bản gốc. Chỉ còn cái chết thì mới bảo vệ được phẩm chất cao quý của một kẻ cao bồi xóm như tôi.

Một lá thư tuyệt mệnh sẽ được gửi tới nàng ngay tối hôm nay. Và ngày mai tôi sẽ là người hạnh phúc nhất, không phải tiêu tiền.

“Em yêu thương nhất trên đời này của anh. Tình yêu của chúng ta tình yêu chân chính, tình yêu có bảo hiểm, có sổ đỏ đàng hoàng. Anh như Romeo, còn em như Juylet... Nhưng một sự cố đã xảy ra với anh bất ngờ quá. Đêm qua một tên trộm đã đột nhập vào nhà anh cuỗm mất 100 cây vàng. Đau thương này làm sao anh còn lý do tồn tại trên trần gian này nữa. Anh chính thức thông báo sẽ uống hết cốc thuốc chuột này. Vĩnh biệt tình yêu của anh!”. Tôi lập tức thuê gã xe ôm cầm lá thư đưa tận tay nàng.

Tôi mở chai quốc lủi ngồi nhâm nhi chờ kết quả. Chắc chắn nàng sẽ chạy tới, trên tay cầm một tập tiền chẵn mầu xanh, he he…

30 phút sau, gã xe ôm quay lại, chuyển một tờ giấy viết ngắn gọn: “Nhớ mua thuốc chuột xịn nghe”!

Thursday, 18 August 2016

Đọc mà xem, thanh niên cứng mấy cũng phải nhũn

Nàng ngồi ôm eo Tèo, Tèo ngợp trong sung sướng, đê mê chả cất lên được lời nào.

Một tiếng sét vừa đánh ngang tai, chân Tèo như mềm nhũn ra.

Đó là tiếng sét ái tình. Số là dãy nhà trọ đối diện với nhà Tèo vừa có một cô gái dọn đến thuê. Nhìn cô gái đang bê đồ vào nhà, Tèo đã chết điếng vì vẻ đẹp của nàng. Chả cần nàng cất lời nhờ vả gì, Tèo hùng hục xông vào vác đồ cho nàng chuyển vào phòng. Thế là qua vòng chào hỏi. Vừa gặp nhau lần đầu mà Tèo thấy nàng gần gũi quá chừng. Suốt cả buổi Tèo cứ lâng lâng như đi trên mây.

- Nhà anh kia kìa, khi nào rỗi mời em sang chơi.

Tèo về nhà, ngồi chưa yên chỗ đã lại muốn sang nhà nàng ngay. Đúng là Tèo yêu nàng thật rồi, yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Lời hứa: Bao giờ có công ăn việc làm tử tế mới nghĩ đến chuyện lấy vợ, nghe chừng bị phá sản. Tèo bắt đầu nghĩ cách chinh phục nàng. Nhất cự ly, nhì cường độ. Cự ly thì nhất Tèo rồi. Cấm tất cả không thằng nào được léng phéng... Tèo bắt đầu mơ đến chuyện tình bên nàng. Tèo sẽ cưới nàng, nhà Tèo sẽ cơi nới thêm một gian cho vợ chồng Tèo ở, Tèo vẫn tiếp tục lái xe ôm, Tèo sẽ chịu khó đến các nơi có thể chở được nhiều khách để có thể kiếm được nhiều tiền, Tèo sẽ đem hết tiền kiếm được về cho nàng, Tèo sẽ không chơi lô đề nữa...

Chiều muộn, nhớ nàng quá rồi mà chưa có cớ gì để sang nhà nàng. Đã mấy bận Tèo tính cứ xộc thẳng vào nhà nàng cho đỡ nhớ, nhưng Tèo lại nghĩ làm thế không nhã lắm. Bỗng có người gọi Tèo ở ngoài cổng, Tèo chạy ra, trời ơi, là nàng. Nàng xinh tươi ngời ngời đứng trước mặt Tèo. Tèo rối rít mời nàng vào nhà. Nàng nói:

- Anh nói anh làm xe ôm đúng không?

Tèo hơi ngượng vì bị nàng hỏi như thế, nhưng cũng nói:

- Ừ, anh cũng làm những lúc... có khách thôi.

- Vậy anh có thể chở em vào thành phố được không ạ?

Như mèo mù vớ phải cá rán, Tèo nhảy cẫng lên:

- Chở em lên giời anh cũng chở, chứ nói gì vào thành phố.

Suốt từ lúc gặp nàng cho đến giờ chưa hết một ngày, mà với Tèo hôm nay thời gian như ngừng trôi. Bao sự kiện, kế hoạch tương lai của Tèo với nàng được Tèo âm thầm vạch ra. Vậy mà giờ đây nàng đang ngồi ôm eo Tèo, Tèo ngợp trong sung sướng, đê mê hay sao ấy, mà Tèo chả cất lên nói được lời nào với nàng cả. Ngay cả hỏi nàng là đi đâu Tèo cũng chưa cả hỏi. Khi xe đã chạy phăm phăm trên con đường vào thành phố, nàng mới nói với Tèo:

- Anh biết quán Chiều Tím chứ?

- Anh biết, thỉnh thoảng anh cũng hay chở các cô “gái gọi” đến đấy.

- Thế ạ, thế thì có khi anh đã chở em mấy lần rồi cũng nên, thảo nào sáng nay nhìn anh em thấy quen quen.

Một tiếng sét vừa đánh ngang tai, chân Tèo như mềm nhũn ra.

Làm trai mà không có “con chuột” thì đừng lấy vợ

Chàng trai bây giờ mới thấm thế nào là thử thách tình yêu, đây là tình huống hoàn toàn bất ngờ với chàng.

- Xin trân trọng giới thiệu với bố, đây là người yêu con, nghĩa là con rể tương lai của bố.

Ông bố nghĩ, con này láo quá, láo nhất xóm là cái chắc rồi. Không những láo mà còn ngu, giới thiệu người yêu mà còn “trân trọng”, sao mày không trân trọng giới thiệu bố mày với nó thì có hiếu bao nhiêu. À tội bất hiếu, có nghĩa là nó quý người yêu nó hơn bố đẻ đây. Được rồi, đã thế bố mày sẽ có chiêu thử thách, không thực hiện được thì a lê hấp con ơi.

- Hay lắm, bỏ qua màn chào hỏi, giới thiệu, truy vấn nhé! Hiện nay nhà bác có một con chuột, nguy hiểm lắm, cháu mà bắt được nó thì bác chấp nhận cho làm con rể, ngược lại thì… lượn đi cho nước nó trong. Thời gian dành cho cháu tóm con chuột, bắt đầu!

Gì thế này, chưa kịp uống nước mà? Ông bố vợ tương lai oái oăm thế không biết. Cô con gái thì phát sốt sình sịch. Anh ơi hãy cố lên, nếu không bắt được con chuột này thì chúng mình chia tay vĩnh viễn đấy. Bố em thuộc diện không biết đùa đâu.

Đàn ông phải có bản lĩnh và kiên trì. Chiêu này chắc chắn là bố em có ý gì đây.

Chàng lao vào trong buồng, lục tủ bếp, chui vào mọi ngóc ngách nhà nàng mà vẫn không nhìn thấy con chuột đâu. Mỗ hôi tướt tát khắp người. Mấy tiếng đồng hồ trôi qua chàng vẫn không thể tìm thấy con chuột đâu cả. Chàng trai bây giờ mới thấm thế nào là thử thách tình yêu. Đây là tình huống hoàn toàn bất ngờ với chàng. Chỉ vì một con chuột mà mất vợ tương lai ư, không bao giờ.

Ông bố vợ tương lai ngồi vắt chân chữ ngũ trên sập nhâm nhi quốc lủi chờ kết quả. Chàng trai quyết tâm không lùi bước, nếu ngày hôm nay không bắt được thì ngày mai, ngày kia… khi nào tóm được con chuột này mới thôi.

Một ngày mệt nhoài như làm việc khổ sai. Bóng chuột vẫn mất tăm không sủi bóng.

- Hay là không có con chuột nào nhỉ?

Cô gái nấu cơm cho người yêu ăn, chiều tiếp tục lùng chuột. Cô thương người yêu lắm nhưng không biết làm gì. Một ngày trôi qua, vẫn không thể tìm được con chuột, chàng trai mệt mỏi ra về, hẹn ngày mai quay lại tiếp tục sự nghiệp. Ông bố vợ tương lai tiễn chàng con rể tương lai với một nụ cười ruồi.

Sáng hôm sau chàng trai trở lại nhà bố vợ tương lai tìm chuột như lời hẹn. Ngược với ngày hôm qua, chàng không tìm nữa mà lên võng ngủ một giấc tới trưa. Cô gái hết sức lo lắng, mặt buồn rười rượi, chả nhẽ chỉ vì con chuột mà tình yêu đẹp tan vỡ. Ăn xong chàng lại tiếp tục lên võng ngủ. Ông bố vợ tương lai thấy thế cũng không thể chịu thêm được nữa, bèn ra hạn:

- Đúng 17 giờ chiều này hết thời hiệu tìm chuột! Làm trai mà không có “con chuột” thì đừng lấy vợ!

Cô con gái thấy thế thì khóc tu lên tuyệt vọng. Ngày thường anh ta thông minh là thế, vậy mà bây giờ lại yếu kém thế này sao. Hay là anh ta đã hết yêu mình rồi cũng nên. Cô quy sang trách cứ bố đẻ, rằng ông là người tai quái, thử thách con rể kiểu gì lạ đời. Thiếu gì cách thử thách chứ, ai lại bắt thạc sĩ tìm con chuột bao giờ. Chuyên ngành của anh ấy có phải ngành nuôi chuột đâu mà biết tìm chuột chứ.

Còn 5 phút nữa hết giờ, chàng trai bật dậy, đưa cho bố vợ tương lai con chuột mạ vàng thật, óng ánh lóng lánh. Bố vợ tương lại phấn khởi lắm, lập tức tuyên bố chính thức công nhận anh là con rể kể từ giờ phút này.

Tối hôm ấy, ông cứ lẩm nhẩm một mình: “Giá mình bắt nó tìm con lợn có phải hay hơn không?”.

Wednesday, 22 June 2016

Thế nào là “ao làng”?

Thôn có bao giờ tốn một đồng nào vào việc đào tạo, chi phí cho em đi biểu diễn đâu mà đòi phạt em?

Nàng vừa đi tham dự hội diễn ở làng bên về. Nàng đoạt được tấm huy chương vàng danh giá của hội diễn bằng tiết mục múa đặc sắc. Niềm vui tràn đầy trên khuôn mặt nàng. Đang tìm chỗ treo tấm huy chương vàng vào vị trí trang trọng trong nhà, thì có trát của trưởng thôn triệu tập nàng ra trụ sở để làm việc.

Nàng ra trụ sở thôn giải quyết việc xong, khi về nhà thì bà con, bạn bè đã đến khá đông, vì mọi người biết tin nàng vừa đoạt huy chương nên đến chúc mừng. Thấy nàng về, mọi người xúm vào hỏi thăm.

Nàng bảo cô em gái cứ bày bánh kẹo, pha nước mời mọi người cùng chung vui. Rồi nàng kể:

- Trưởng thôn gọi em ra trụ sở để phê bình em, vì em tự ý đi tham gia hội diễn của làng bên. Tay trưởng ban văn hóa đòi em nộp phạt ba mươi triệu đồng vì vi phạm hương ước của làng.

Mọi người ồ lên vì quá ngạc nhiên về cách hành xử của thôn. Nàng kể tiếp:

- Em bảo, em là người tự do, em đi chơi, thấy hội diễn làng bên phù hợp với khả năng, điều kiện của em thì em tham gia. Em đoạt được huy chương vàng, đáng ra thôn phải mừng cho em mới đúng chứ sao lại bắt phạt em. Ông văn hóa bảo rằng em đi thi thế là đi chui, là không hợp pháp. Em bảo: Điều lệ cuộc thi không yêu cầu phải có giấy giới thiệu của thôn mới được thi. Giả sử họ yêu cầu phải có giấy giới thiệu của thôn mới được thi, em lại làm giả giấy giới thiệu, tự xưng là người được thôn cử đi thi, thì hãy bảo em là sai, là vi phạm hương ước của thôn.

Một người bảo mấy ông thôn ta vô lý quá. Người ta đem vinh dự về cho thôn chứ có làm tổn thương gì đến tiếng tăm của thôn đâu mà đòi phạt người ta.

Nàng kể tiếp:

- Lâu nay em tự học tập, rèn luyện, thành diễn viên, em đi biểu diễn với cát xê ít ỏi, em đều đóng góp vào làm từ thiện. Thôn có bao giờ tốn một đồng nào vào việc đào tạo, chi phí cho em đi biểu diễn đâu mà đòi phạt em?
Một người nói nghe đâu hội diễn của làng ấy cũng chỉ là hội diễn "ao làng" thôi chứ có gì mà mấy ông thôn mình làm to chuyện thế.

Nàng bảo:

- Hội diến của làng ấy không thể coi là "ao làng" đâu anh ơi, họ tổ chức rất chuyên nghiệp, mời mọi nhân tài ở các thôn bạn về dự, với tiêu chí là tài năng nghệ thuật đỉnh cao. Em đoạt được tấm huy chương vàng là đáng trân trọng lắm đấy.

Một người nói:

- Anh hỏi thật nhé, họ có đòi hỏi gì ở em không, thí dụ như đóng tiền cho huy chương, hay giám khảo có vị nào rủ em khi nhận được giải cao, phải đi ăn tối với ông ta một bữa chẳng hạn?

Nàng nói ngay:

- Họ tổ chức chuyên nghiệp và nghiêm túc lắm, không có chuyện "ma bùn" như ở nhiều nơi đâu.

Một người hỏi quyết định cuối cùng của thôn với việc này là gì?

Nàng bảo:

- Họ bắt em phải nộp phạt thì mới công nhận tấm huy chương của em. Em bảo em làm gì có tiền mà nộp phạt, với lại em có làm gì sai đâu mà phạt em. Lúc em về, ra đến cổng, một lão" cò" đón em, nói rằng tối nay đi uống cà phê với lão, lão sẽ chỉ cách gỡ vụ này với thôn cho. Em bảo lão: Biến đi, đừng hòng nhé!